Tin tức sự kiện
Làng Vải Phương Lịch
Người truyền nghề ngày cho con gái Phương Lịch là bà Hồng Thị Châu Nương từ thế kỷ XIII. Cũng là những cái khung dệt như những nơi khác nhưng vải và tơ lụa Phương Lịch được những bàn tay khéo léo trau chuốt và có nghề tinh hơn, kỹ thuật khá hơn của các cô gái Phương Lịch duyên dáng nên hàng dết ra, sợi nhỏ mịn hơn, bền đẹp hơn; đảm bảo được lòng tin lâu dài của khách hàng. Vả lại những chị em ngồi trên khung đều là con của những gia đình học hành chữ nghĩa, nên làm vải, làm tơ lụa không chạy theo đồng tiền, phải làm vải đẹp làm tơ lụa cho đẹp để giữ chữ tín, giữ danh giá cho cả cha anh. Do đó mà vải và tơ lụa Phương Lịch nổi tiếng.
Ở Phương Lịch, bà con dệt vải và tơ lụa quanh năm, nhưng dệt vải nhiều hơn. Vải dân Phương lịch dệt ra gọi là vải bùi. Vải bùi ở Phương Lịch cũng nổi tiếng như tơ lụa ở Quỳnh Đôi.

Các cô gái ở Phương Lịch ai cũng biết se tơ dệt lụa
Chẳng thế mà có câu: "Sống mặc vải bùi, chết vùi vàng tâm". Vào làng Phương Lịch, đi vòng khắp làng đến đâu ta cũng nghe tiếng thoi đưa, éc kêu. Nghề dệt vải ở Phương Lịch phát triển đã làm cho một số nghề cũng phát triển theo. Cả một vùng trồng bông, trồng dâu nuôi tằm, cán bông, cung bông, buôn, bông ... bao quanh Phương Lịch, cung cấp nguyên liệu cho Phương Lịch, như Đông Phái (trồng bông, cán bông), Thừa Sủng (cung bông, xe cúi, kéo vải), Hạnh Kiều, Trung Hậu, Thổ Ngoã, Yên Sở (trồng bông, buôn bông, kéo vải), v.v... Còn làng Tả Khê ( Mo Nê) dùng hột bông ép dầu làm khô dầu ở Mo Nê, bà con gọi là " Phường Hột", Làng Đông Phái còn có tên là làng "bông dẹt" bà con làng chuyên dùng bông dẹt tức bông xấu, cán ra rồi lấy roi vụt, vụt xong đem phơi sương để làm mền chăn.Tại Diễn Châu, vùng nào nhiều người buôn bán về một thứ hàng nào đó, hợp lại với nhau thành "phường". Mỗi phường có một ông Trùm phường, gọi là "ông toát" hay "quan Toát". Ông Toát phải là người có uy tín về đạo đức chữ nghĩa.
Nguồn: Diễn Châu
Thư viện ảnh